Biển chẳng lúc nào nguôi
Luôn cồn cào dậy sóng
Đất lặng lẽ cúi đầu
Thức thâu đêm trông ngóng
Những lúc biển dịu êm
Sóng vỗ bờ nhè nhẹ
Đất và biển tự tình
Gió ngưng thổi lắng nghe
Những ngày lên sóng lớn
Vỗ mạnh sợ bờ đau
Biển và Đất giận nhau
Sóng bạc đầu thức mãi
Sóng vỗ bờ đẩy xa
Xa rồi sinh sóng lớn
Bờ đẩy sóng đi rồi
Mới thấy mình thiếu thốn.
Biển cồn cào suốt đêm
Từng đợt sóng cứ chồm lên, lùi xuống
Biển yêu đất điên cuồng nhưng rộng lượng
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau
Biển cuốn vào đời tất cả những lo âu
Chẳng có thể biển già đi vào trăn trở
Dành cho đất những làng êm sóng vỗ
Chắt lọc tình yêu thành vị muối đậm đà
Biển như người yêu thiết tha
Yêu đến suốt đời sôi động
Ai hiểu được tình biển rộng
Ai đo được lòng biển sâu?
Chiu chắt cho đất bao năm rất nhiều
Đất không hiểu cứ ngày càng lấn mãi
Biển cồn cào suốt đêm
Biển chính là em đấy
Yêu anh nhiều biết mấy
Anh vô tình như đất ấy thôi
Em là biển thì anh xin là đất
Đất lặng im nhưng đất chẳng vô tình
Đất dịu hiền ôm chặt biển xanh
Biển sâu thẳm mênh mông đất lẽ nào không biết
Biển trăn trở buồn vui gào thét
Có nghe chăng lòng đất âm vang
Đã nhiều khi lòng đất bòang hòang
Bỗng sụt xuống nhường cho biển đấy
Suốt bao năm mạch nguồn tuôn chảy
Để góp vui tình biển lúc vơi đầy
Đất âm thầm nghe lòng biển reo vui
Tiếng sóng vỗ trái tim mình đập
Có bao nhiêu nước đất dồn về ôm ấp
Cho biển mênh mông, cho biển mặn mà
Trách chi nhiều hỡi em biển cả
Đất lặng im, chẳng phải vô tình đâu
Thôi đùa vui, giờ biển ưu tư
Xa tít tắp những chân trời tím lại
Giờ xa vắng như chưa hề nông nổi
Sóng bạc đầu cứ trườn khẽ vào đêm
Và em quì trên bờ cát dịu êm
Lòng thắt lại trước những điều bí ẩn
Nghe vị biển trên môi mình mằn mặn
Mong con thuyền đi xa nghe thương nhớ quay về
Có một thời em yêu biển say mê
Những con sóng dưới trời mây cuồng nhiệt
Những con sóng dâng hết mình cho bờ cát
Sóng lam xanh chiều thoắt đã tươi vàng
Có một thời anh đã từng yêu em
Yêu nhiều lắm, không biết vì sao nữa
Khi trời cao tít tắp muôn vàn tinh tú
Cứ ngỡ dành cho thương nhớ của riêng mình
Và bây giờ biển cũng giống như anh
Phút trầm lặng hướng vào sâu thẳm
Thôi bối rối em hòa vào yên lặng
Như biển sâu mênh mông lắng giai điệu ngày thường
Em ném cát vào lòng biển vắng
Cát lòng em lấp lánh những vần thơ
Và biển vắng như tình anh thầm lặng
Suốt đời yêu mà chẳng thốt nên lời
Cát vô tình, cát chẳng hiểu cát ơi
Lòng biển đó... ngàn sao vùng vẫy
Em có hiểu là mắt lòng biển vậy
Câm lặng nhìn, thương cát đấy, cát ơi
Cát vô tình, cát chỉ muốn đùa thôi
Để biển nhớ đến bạc đầu con sóng
Để biển khóc đến mặn lòng biển rộng
Trọn đời yêu thầm cát... cát ơi.
Em chỉ đùa mà chẳng chịu chung đôi
Để biển mặn và lòng anh cay đắng
Em chỉ biết ném vào lòng biển lặng
Cát vô tình để... đau cả riêng anh
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét