Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

sóng - biển - thuyền - gió :P

Gió ...
Từ đâu đến và sẽ trở về đâu ?
Ngày nắng
Đêm mưa .. gió vẫn là gió !
Gió đến từ đôi mắt em
Nồng nàng thuở ban sơ
Mang theo những giấc mơ thời chưa mở mắt
Một chút xa xăm
Một cánh cửa sổ vỡ toang
Không còn ..

Lại gió..
Gió qua mái tóc
Mượt mà những sợi tơ óng ánh
từ xanh qua trắng
từ ngắn tới dài
chỉ là tóc ..

Gió đến từ tiếng hát em
ngọt như một nổi niềm u uất
trong như ánh sáng một buổi chiều thu
mang theo nước mắt
nàng gió khóc ai?
rơi ..

-Gió đi nhiều quá , nhưng cuối cùng là gió đến từ đâu ?- người lạ hỏi
Ko có tiếng trả lời

Chợt thấy đau ..nhói
Có thứ gì trong ngực .. di chuyển thật nhanh
Hơn tất cả , một cảm giác lạ
Không còn gió
Ai đi ..
Ai đến ..
Thoát ra đi
Đau lắm !

Gió đến từ tim ư ?- Người lạ hỏi

Vẫn không có tiếng trả lời

Gió luồn vào tim đau nhói nhưng gió đi rồi tim có hết đau chăng ?


Ta cứ tường thuyền không thể xa biển,
Một phép màu khiến thuyền biển xa nhau...
Khi bước đi thuyền chẳng nói điều gì,
Để nơi này biển cô đơn cùng sóng...
Chính cơn gió đã đưa thuyền đi xa,
Mãi nhận chìm một mối tình tuyệt đẹp...
Anh là biển còn em mãi là thuyền,
Giữa bể khổ tình yêu tưởng vô tận...
Nhưng thuyền đã thật sự ra đi,
Không về...Mãi mãi không về nữa...
Và em đã đi xa mãi rời xa anh,
Để nơi đây biển buồn thầm lặng...
Ôm trong tim một bóng hình thuyền xưa,
Đêm từng đêm sóng cứ rì rào:
"Biển ơi biển đợi thuyền làm chi nữa,
Hãy ôm lấy bờ cát dài vô tận,
Hãy quên đi sự ra đi của con thuyền..."
Biển chỉ khóc rì rào cùng sóng gió,
Và muôn đời vẫn ngóng đợi thuyền về...
Một ngày kia sau cơn bão lớn,
Thuyền quay về bên một nỗi ăn năn...
Ngày hôm ấy gió yên biển lặng,
Biển vẫn rì rào ôm thuyền trong nỗi nhớ...


Saturday September 16, 2006 - 01:32pm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét