Cứ ngày ngày xe cát
lận đận bới, tìm
Vo tình yêu mình
rồi đợi biển cuốn trôi
Dã tràng tin sóng lở cát bồi
Còn em tin
Nếu yêu em
Anh chẳng bao giờ làm biển sóng
Hững hờ cuốn trôi những gì em mong ngóng
về 1 bến bờ ko tên.
Giấc mộng nào đến lúc chẳng bình minh
Em cứ sợ 1 ngày em tỉnh giấc
Những ước ao suốt 1 thời con gái
Em lại vo tình yêu mình
Rồi đợi biển cuốn trôi.
Em không phải là thánh nhân
Để chờ anh
Như Vọng phu hoá đá
Em chẳng là gì cả
Chỉ là cô gái bình thường
Không ai biết tuổi, biết tên
Đêm đêm
Nước mắt em rơi thấm ướt môi mềm.
Em có khóc đâu
Mà nước mắt em đang tìm về quá khứ
Nơi em và anh và ngày xưa cũ
Nơi em yêu anh hơn cả tình yêu
Dù mình xa nhau lâu đến bao nhiêu
Một tháng, một năm hay bao lâu đi nữa
Em vẫn là em
Bình thường, muôn thủa
Vẫn một mình, giọt nước mắt hàng đêm
Để ngày mai
Khi nỗi nhớ dày thêm
Em biến nước mắt, nỗi buồn thành công việc
Những lo toan xen nỗi niềm da diết
Em trở lại là mình
Cô gái của hôm qua
Ngày qua ngày
Nhớ lại càng xa
Em đắm đuối mình trong bao nhiêu vất vả
Có đôi lúc thấy mình đơn côi quá
Lại nhớ rằng anh sắp ở bên em
Ngày qua ngày...
Nỗi nhớ dài thêm...
Em sẽ chờ anh...
Dẫu không thành Vọng Phu hoá đá...
Này em!
biết bao nhiêu là đủ
cho em vừa lòng
duyên tình mình có ít quá ko
khi cuộc sông hối hả, bộn bề
anh mải mê với biết bao dự định
có nhiều quá hay ko?
biết bao nhiêu khoảng trống
những bữa cơm gia đinh
mắt em đỏ hoe trông ngóng
anh chỉ trở về sau những cơn say
nhiều quá hay ko?
cứ mỗi buổi sớm mai
anh tỉnh dậy
lại lặng im như chưa từng mắc lỗi
thờ ơ ngắm em buồn vui sau bao điều muốn nói
anh giận mình
rồi lại thầm chậc lưỡi:
công việc, xã giao...nhiều thứ đổ lên đầu...
muốn hỏi em rất nhiều mà nói đc bao nhiêu
để tất cả lại dồn lên khoé mắt
em dịu dàng chẳng đong lời hờn trách
anh thẹn lòng ngồi đếm những đêm say
Biết hỏi em thế nào cho thoả những đắng cay
anh sợ lắm bao điều em câm nén
anh sợ lắm, soi mình vào đáy mắt em sâu thẳm
anh nhận ra mình sau cả đời cố gắng
lại quay về ngày xưa.
anh sợ vô cùng cảm giác của những giấc mơ
ở nơi ấy -Em- điều gì xa lắm
Mênh mang nắng-phía em là chân trời xa thẳm
anh hụt hơi tìm, chếnh choáng, chông chênh
Sẽ ko còn dám hỏi 1 lần thêm
rằng với em biết bao nhiêu là đủ
Nhưng em ạ,
với anh tình yêu em dường như quá đủ
sâu thẳm trái tim anh ngôn ngữ chẳng có nhiều
Anh không ngủ được ư anh?
Để em mở quạt quấn mành lên cho
Lặng sao cái gió mặt hồ
Ghét sao cái nóng đầu mùa đã ghê!
Đoàn thương binh mới trở về
Đánh nhau trước cửa hàng bia lúc chiều
Anh không ngủ được anh yêu?
Nghe chi con lũ đang chiều nước dâng
Ngày mai cây lúa lên đòng
Lại xanh như đã từng không mất mùa
Con sông bạn với con đò
Con người bạn với câu hò trên sông.
Ngủ đi, em khép cửa phòng
Để em lên gác em trông xem nào
Ai đồn rằng cọ cháy cao
Người dân Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồi
Hình như lửa đã tắt rồi
Gió không thổi nữa anh ơi yên lòng
Thương gì người đói lang thang
Xin ăn trên khắp phố phường ngoài kia
Ngủ đi anh hãy ngủ yên
Rồi mai họ sẽ trở về quê thôi
Lòng thương chỉ nói bằng lời
Lấy đâu ra gạo cho người được no
Khuya rồi anh hãy ngủ đi
Để em trở dậy em che bớt đèn
Đứa nào nó nói cùng anh
Cái tin chết của bạn mình vừa xong
Chắc là đường đất khó khăn
Nên thư từ chẳng thể năng gửi về
Anh ơi anh hãy ngủ đi
Thằng con ta nó nằm mê đó mà
Ngày chơi súng giả ba lô
Làm anh giải phóng hét hò suốt thôi
Mười năm sau lớn lên rồi
Sẽ quên đi những trò chơi bây giờ
Friday April 14, 2006 - 07:44pm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét