Tự dưng thấy nhớ anh nhiều quá ...........12h30 mới ngủ dậy ........mở mắt ra đã vồ lấy cái đt .........Vừa tắm vừa xoa khắp thân thể bỗng thấy rạo rực và thấy nhớ anh ...............E nhớ anh .........nhớ vì tất cả những gì đã và đang xảy ra ...........
Thấy mình thật ngốc ..........mọi người bảo mình ngu ko biết hưởng hạnh phúc .........
Tự dưng thèm đc cái ôm ghì chặt ..........Thèm đc hôn .........1 nụ hôn nhẹ nhàng và tư từ lan toả nó làm cho mình thấy mình nhẹ hơn ............Thèm đc 1 cái ôm siết từ sau ...........Thèm đc ngả ngớn trong vòng tay đó ............mà sao quá khó khăn ..........
Tôi có thể chống lại đc mọi thứ trừ cám dỗ ...................Cố gắng quên đc 1 người là điều rất khó .............nhất là nó đã quá sâu sắc ...............Làm sao đây?..................Ko ...........E biết nếu có đt ở đây e sẽ ko làm chủ đc mình ........sẽ lại nt trả lời .........sẽ lại tìm đến anh .............em đang muốn quên anh cơ mà ..............yêu thương 1 người thật là fức tạp quên đc nó thực ko fải dễ...............E nhớ anh ............anh đang ở đâu?...................
Sunday January 21, 2007 - 03:30pm
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét