Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Duyên Phận


Anh, thế là em không thể nào vượt qua được những khó khăn trước mắt của mình cho dù em đã cố rất nhiều rồi. Anh bảo rằng em không bước qua thì làm sao mà vượt qua được. Thế là sự cố gắng của em đã bị anh nói như thế!

Khó khăn lại đến khó khăn, cuộc sống lúc nào cũng khắc nghiệt đối với em và cả anh nữa. Nhưng em không thể nào làm khác được! Cuộc sống đã bắt em phải chọn lựa như thế rồi, cho dù sự chọn lựa của em làm cho em đau và cả anh đau. Nhưng như thế vẫn là tốt hơn nếu em chọn lựa cách thứ 2...

Chúng ta có duyên nhưng không có nợ với nhau thì đành phải chịu như vậy mà thôi, em không có chọn lựa nào khác.

Anh buồn, em buồn nhưng em tin là một lúc nào đó sẽ nguôi ngoai. Em là người mang lại cho anh những điều hạnh phúc nhất và cũng chính là người mang hạnh phúc của anh ra đi.

Em tàn nhẫn quá phải không anh?! Nhưng em tin chắc là anh hiểu được em và thông cảm cho em. Em đã suy nghĩ rất nhiều rồi và em sẽ không chịu được áp lực nếu em chọn anh. Đau lắm anh ơi!

Sẽ không có em cùng chia sẻ những khó khăn của anh trong cuộc sống, sẽ không có em nhắc nhở anh trong từng bữa ăn, giấc ngủ.... sẽ không có em trong đời anh. Em sẽ không thuộc về anh như em và anh mong muốn. Cuộc sống luôn khắc nghiệt với em như thế và bắt em phải chọn lựa cái này hoặc cái kia.

Em biết anh sẽ trách em nhiều lắm, nhưng em đành phải quyết định như thế này. Anh sẽ nghĩ em khác, anh sẽ nghĩ em không cố gắng, anh sẽ nghĩ em tồi tệ lắm. Nhưng em đành phải chấp nhận thôi, em biết phải làm sao nữa? Em chỉ tin một điều rằng anh sẽ vượt qua được những khó khăn của cuộc sống và quan tâm tới bản thân mình nhiều hơn mặc dù không có em bên cạnh.

........................... yêu thương ............

Thursday March 16, 2006 - 06:38pm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét